⬅ Trước Tiếp ➡
Mạc Hoài vén ống tay áo của tôi lên, nhìn chăm chăm vào vết sẹo trên cánh tay tôi không chớp mắt, bàn tay cậu chạm vào chỗ đã kết vảy kia, đầu ngón tay tinh tế vuốt ve, nhẹ giọng hỏi "Có muốn chết cùng không?"
“Gì cơ?” Tôi sững sờ.
“Dì.” Cậu ngẩng lên nhìn tôi, khóe mắt còn vương lệ, nhưng ánh mắt như xuyên thấu vào tận sâu bên trong tôi “Chúng ta, cùng nhau chết đi, được không?”
Cậu thiếu niên mất đã đi tất cả người thân, đơn độc trên thế gian này, hiện tại rất nghiêm túc đưa ra lời mời cùng nhau kết thúc sinh mệnh với tôi.
Tôi giật mình trước cái nhìn sâu thẳm của cậu, như bị mê hoặc, bất giác gật đầu “Được.”
Sau đó, tôi lấy ra một tờ giấy ghi chú, ngồi xuống bàn làm việc, viết từng chữ một.
Trải qua thảo luận, cô Doãn Vọng Thư và cậu Mạc Hoài quyết định 5 năm sau sẽ cùng nhau tự sát, phương pháp chết cụ thể đến lúc đó đôi bên sẽ thỏa thuận rồi mới quyết định, 5 năm sau nếu có người nào vi phạm hợp đồng, bên tuân thủ hợp đồng có quyền giết chết bên vi phạm hợp đồng.
Tôi ghi rõ ngày tháng, ký tên, rồi in dấu vân tay. Sau đó, tôi đưa bút cho Mạc Hoài “Đến lượt cậụ”
Biểu cảm của Mạc Hoài có chút phức tạp “Tại sao lại là 5 năm sau?”
Tôi nghiêm túc nói “Bởi vì cậu bây giờ vẫn chỉ là một nhóc con chưa đủ tuổi vị thành niên, không được uống rượu, không được đi bar, và càng không được tự sát. Tôi là người lớn, chẳng lẽ lại kéo một đứa trẻ còn chưa trải đời như cậu chết cùng? Vậy sẽ bị mọi người mắng chết mất.”
Mạc Hoài “...”
Tôi tràn đầy kỳ vọng nói “5 năm nữa, cậu mười tám tuổi, tôi hai mươi tám tuổi, lúc đó cậu trưởng thành rồi, có thể tự do quyết định sống chết, tôi cũng sống chán rồi. Nói cho cậu biết một bí mật nhé, từ nhỏ tôi đã muốn tự sát trước khi ba mươi tuổi, như vậy sẽ không phải tận mắt chứng kiến bản thân ngày một già đi. Đến khi mọi người nhắc đến tôi, họ sẽ tiếc nuối nói là "À, vị Doãn tiểu thư ấy, chết khi còn trẻ đẹp quá". Nhưng vì cậu, tôi có thể dời ngày chết lại vài năm, chậm rãi đợi cậụ Không sao cả, tôi tự tin mình vẫn sẽ giữ được nhan sắc kể cả khi gần ba mươi tuổi.”
Mạc Hoài “...”
Tôi tiếp tục lải nhải “Vả lại, chúng ta thừa hưởng nhiều tài sản như thế, nếu chưa kịp tiêu hết mà đã chết thì chẳng phải là quá thiệt thòi sao? Cậu nghĩ mà xem, làm vậy có xứng đáng với công sức bao năm của bố cậu không? Chúng ta phải tận dụng 5 năm này, thoải mái tiêu xài, nghiêm túc tiêu xài, ra sức tiêu xài, đem tiền của bố cậu tiêu không còn một xu, rồi lúc đó mới có thể yên tâm đi chết được.”
“Hiểu rồi, tôi ký.” Mạc Hoài lười nghe tôi lải nhải tiếp, cầm bút ký tên mình một cách qua loa.
Nhưng chữ viết ra vẫn rất đẹp.
Tôi xé tờ giấy ghi chú rồi bỏ vào túi tài liệu, trịnh trọng cất vào két sắt ở phòng làm việc.
“Sau này, nếu cậu đạt điểm tuyệt đối, hãy mang bảng điểm về khoe với tôi. Nếu cậu làm được việc tốt, tôi sẽ dành cả bài diễn văn để khen cậụ Nếu cậu đi xa, tôi sẽ ở nhà chờ cậu về.” Tôi nghiêm túc nói.
Mạc Hoài hơi ngẩn ra.

⬅ Trước Tiếp ➡