Đợi cô ngủ say anh rút côn th*t của mình ra khỏi cơ thể cô, nhẹ nhàng vén những lọn tóc rối trên gương mặt cô lên hai vành tai
- "Trái tim tôi lỡ rung động vì em rồi" anh nhỏ nhẹ nói, nói xong liền nằm xuống ôm cô ngủ
- ---
Trời tờ mờ sáng Thiên Di đã tỉnh dậy, bây giờ người của cô còn đang ê ẩm nhất là phần bụng dưới vì đêm hôm qua. Cô nhẹ nhàng nhấc tay của Lục Thần đang ôm cơ thể mình ra vô tình làm anh tỉnh giấc
đọc tiểu thuyết ngôn tình giúp biết thêm được vốn từ linh hoạt cho bạn khả năng phân biệt sự vật sự việc tốt hơn và khiến bạn có thể nói chính xác suy nghĩ của mình, và trở nên rõ ràng thay vì mơ hồ mông lung khi chia sẻ suy nghĩa và ý kiến hoặc chỉ đơn giản là khi trò chuyện. Điều này tăng khả năng người khác thấu hiểu điều bạn muốn thể hiện, và đồng thời nó còn…Giúp bạn hiểu người khác. Đây là kỳ vọng mà hahatruyen mong muốn đen đến cho bạn.
Cô rón rén bước vào phòng tắm, tắm rửa sạch, quần áo chỉnh tề rồi lấy những đồ của mình còn xót lại trong phòng. Trước khi đi cô không quên lại gần phía giường nói câu tạm biệt anh, khi quay đi thì tay bị anh nắm lại làm cô hơi giật mình nhưng chỉ là anh mơ ngủ thôi, cô nhẹ nhàng nhấc tay anh ra rồi bước ra khỏi phòng.
Sau khi cô bước ra khỏi phòng anh choàng tỉnh dậy, thứ để anh có thể nhận ra cô là hình xăm ngôi sao nhỏ trên phần thịt giữa ngón trỏ và ngón cái ở bàn tay phải. Cô muốn quên anh như vậy, quên kí ức của đêm hôm qua như vậy nên lúc cô định đi anh cũng không níu kéo cô làm gì.
Anh rời giường, đi đến phòng tắm, tắm rửa, quần áo tươm tất chỉ cò thiếu cái áo vest tối qua tiện tay vứt lên giường, anh lại giường lấy chiếc áo vest thì thấy một vệt đỏ hồng trên drap giường: "lần đầu của em sao?"
---
Quen như không quen
Tại tiệm đá quý Ruxby
- "Lấy tôi sợi dây chuyền này" Thiên Di đảo mắt nhìn một lúc lâu mới thấy được một sợi dây chuyền ưng ý
- "Lục à! Em thích sợi dây chuyền kia" một cô gái đang khoác tay một người đàn ông chỉ vào sợi dây chuyền Thiên Di vừa chọn, nũng nĩu nói
- "Dạ thưa hai vị đây, cửa hàng của chúng tôi chỉ còn duy nhất một sợi dây chuyền này thôi." Nhân viên cúi đầu lễ phép nói
- "Tôi đến trước, tôi chọn trước, thì sợi dây đó phải là của tôi" cô cương nghị nói
- Sau khi nghe Thiên Di nói, một trào những suy nghĩ lùa về trong đầu của Lục Thần: "giọng nói, tính cách sao có thể giống đến vậy..?"
- "Lục à! Lục" cô gái đó nũng nĩu nói
- "Chỉ là một sợi dây chuyền thôi mà, có thể mua sợi khác" Lục Thần hoàn hồn trả lời khéo
- "Nhưng mà người ta thích sợi dây chuyền đó cơ" giọng muốn chảy thành nước
- "Tôi đến trước và quyền sở hữu nó thuộc về tôi" cô trừng mắt nhưng giọng vẫn đều đều
- "lấy tôi sợi dây chuyền đó, tôi không thể dể cho cục vàng của tôi buồn được" anh lạnh lùng nói với nhân viên
- "tôi chọn nó trước" giọng cô đều đều, kiên nghị
- "ai làm chứng cho cô?" anh cau mày nói