Chương 27
10.1: Phòng khám của bác sĩ Lâm nằm trên đoạn đường không tấp nập lắm, hơn nữa trong phòng khám chỉ có mỗi anh ta là bác sĩ, khám bằng hình thức hẹn trước, ở chỗ này tuyệt đối sẽ không gặp phải bất cứ ai ngoài bác sĩ và y tá. Vì vậy, lúc Mạc Tuệ đẩy cửa đi vào thì không có bất cứ gánh nặng tâm lý nào. Trong phòng khám tâm lý, cửa lớn bị đẩy ra, một tiếng chuông gió thanh thuý dễ nghe vang lên bên tai. Y tá trước quầy lễ tân đang thu xếp tư liệu của bệnh nhân, ngẩng đầu một cái đã thấy Mạc Tuệ. Vóc dáng cô cao gầy, mặc một chiếc áo dệt kim ngắn tay đơn giản và một chiếc quần jean ống hơi loe, tôn lên vóc dáng xinh đẹp của cô, mỗi cái giơ tay nhấc chân của cô dường như đều toát lên sự kiêu ngạo thấm nhuần từ trong xương. Mạc Tuệ đi tới trước mặt y tá, không tháo kính râm và mũ xuống, khuôn mặt bị che hơn một nữa, làn da trắng mịn màng. “Hẹn trước mười giờ sáng”. Y tá giở sổ hẹn ra, sau khi xác nhận thì làm động tác “mời” với Mạc Tuệ, nhẹ nhàng nói: “Cô Mạc, tôi đưa cô vào”. Bước chân của Mạc Tuệ hơi dừng lại. Bình thường cô đều tự đi vào. Làm cái nghề này, thứ chú trọng nhất là sự riêng tư của bệnh nhân, số lượng nhân viên không lớn, lui tới chỉ có mấy người, tất cả mọi người đều vô cùng chuyên nghiệp, nói cũng không nói nhiều. Trước đây cô từng gặp cô y tá này nhiều lần rồi, nhưng sao lần này đối phương lại nhiệt tình như vậy? Mạc Tuệ không hỏi mà đi về phía phòng điều trị. Khoé mắt cô liếc thấy y tá muốn nói điều gì đó, nhưng lại ngậm miệng, tai đỏ hết cả lên. Cũng không biết qua bao lâu, y tá rốt cuộc cũng lấy hết can đảm nói: “Cô Mạc, tôi rất thích cô…”. Mạc Tuệ có rất nhiều người hâm mộ, cô đã quen rồi. Cô vừa định nói qua loa vài câu để đối phó thì lời nói ngay sau đó của y tá lại khiến cô lập tức nuốt trở lại. “Con gái thực tập, An An!”. Y tá rốt cuộc cũng nói ra khỏi miệng, sau đó thở phào nhẹ nhõm mà mắt thường cũng nhìn thấy được. Mạc Tuệ:… “An An thật sự rất đáng yêu! Trước nay tôi chưa từng thấy đứa trẻ nào vừa đáng yêu, lại vừa khiến người ta đau lòng như vậy, cô Mạc, cô nhất định phải đối xử tốt với con bé nhé!”. Mạc Tuệ: “…Được”. … Phòng điều trị được bố trí rất đơn giản, ngọn đèn ấm màu khiến người ta cảm thấy yên tâm thư thái. Bác sĩ Lâm mời Mạc Tuệ ngồi xuống, nở nụ cười ôn hoà: “Cô Mạc, gần đây thế nào?”. Mạc Tuệ tháo mũ và kính râm xuống, khuôn mặt tinh xảo đến mức không có gì để xoi mói. Tiếp theo là thời gian điều trị như thường ngày, mặc dù bác sĩ Lâm không nói, nhưng cô cũng có thể nhận thấy tâm trạng của mình trở nên bình ổn, thần kinh căng thẳng đã dần dần thả lỏng. “Nói ra, khóc lóc, oán giận cũng có thể trút bỏ cảm xúc tồi tệ của cô ra ngoài. Nhưng rất rõ ràng, phương thức giải toả đó không thích hợp với cô”. Bác sĩ Lâm đan hai tay vào nhau, cơ thể hơi nghiêng về phía trước: “Chúng ta có thể tìm những cách khác, ví dụ như, chương trình tạp kỹ lần này”. “Bắt đầu từ khi mười mấy tuổi là cô đã thích ứng được với cuộc sống dưới ánh đèn sân khấu rồi, lần này, cô hãy dùng cách thức mà cô quen để đối diện với sự đau khổ, và đánh bại nó”. “Cô Mạc, tình trạng của cô đã tốt hơn nhiều rồi, không uống rượu nhiều, chất lượng giấc ngủ cũng đang tăng lên, đây là một hiện tượng không tệ”. Mạc Tuệ nói: “Nhưng tôi vẫn còn một chút mâu thuẫn với đứa nhỏ kia, tôi sợ mình sẽ làm tổn thương nó”. “Không đâu, nếu cô biết làm tổn thương người khác thì đã không thể tự dằn vặt mình lâu như vậy rồi”. Bác sĩ Lâm cười nói: “Tôi đã xem đoạn video ngắn trên mạng, cô biết nấu cơm cho trẻ con, lấy nước cho con bé, cũng biết suy nghĩ trẻ con không thể ăn quá nhiều bánh gato trước khi ngủ”. Bánh gato… Ánh mắt Mạc Tuệ khẽ dao động. Thấy ánh mắt cô thoáng hiện sự ảo não, bác sĩ Lâm cười càng ôn hoà hơn: “Thỉnh thoảng phá vỡ nguyên tắc sống khắt khe, học cách buông thả chính mình một cách thích hợp, cũng là một cách chữa lành đấy”. “Đồ ăn ngon, âm nhạc, thể dục, thậm chí là quét dọn…đều hỗ trợ thả lỏng tâm trạng của con người”. “Cô Mạc, đừng trừng phạt mình nữa, chuyện ngoài ý muốn năm đó, không phải là lỗi của cô”.