⬅ Trước Tiếp ➡
Chờ đến sau khi về nhà, đưa Lâm Nhuế đến phòng của cô xong, Lâm Tử Khang mới vô cùng sầu lo nói: “Nhuế Nhuế, Ba nghe Tiểu Cẩn nói, con đã đồng ý giải trừ hôn ước với nó rồi?"
"Vâng." Lâm Nhuế nhìn khắp lượt gian phòng này một chút, lối trang trí tràn ngập cảm giác cảnh xuân tươi đẹp kia, cô nhìn thật sự là không thoải mái.
Nhất là rèm cửa kia, phía trên lại còn đính cả đá quý, cách tiêu xài này cũng quá là tán gia bại sản rồi đi.
Lâm Nhuế đột nhiên nghe được tiếng Lâm Tử Khang thở dài, cô quay đầu, nhìn ông.
"Ba, sau khi con và Âu Dương Cẩn giải trừ hôn ước, sẽ ảnh hưởng tới việc buôn bán của ba sao?"
Con gái đột nhiên hiểu chuyện
"Mặc dù sẽ ảnh hưởng một chút, nhưng cũng không ảnh hưởng tới gốc rễ buôn bán căn bản."
Lâm Tử Khang nhìn cô con gái dáng dấp hệt như người vợ cả của mình, khẽ thở dài một cái: “Thế nhưng mối hôn ước này, ban đầu chính là do mẹ con lập thành. Mẹ của Tiểu Cẩn và mẹ con khi xưa là bạn bè thân thiết cùng nhau lớn lên, hai người thân nhau như chị em, cho nên nếu như con và Tiểu Cẩn không thể ở bên nhau..."
Bất kể là nguyên chủ Lâm Nhuế trước kia, hay là Lâm Nhuế bây giờ, đều không có bao nhiêu ấn tượng với chuyện năm đó xảy ra với mẹ là Phương Vũ Lạc.
Có điều...
"Ba, nếu như mẹ con còn sống, bà cũng sẽ hy vọng con hạnh phúc đúng không?"
Lâm Nhuế quay đầu lại, mỉm cười với Lâm Tử Khang.
Cô tiếp tục nói: “Bây giờ con còn nhỏ, muốn đặt chuyện học tập lên đầu, chuyện hôn nhân cứ để sau này hãy nói đi. Ba, trước đó con không hiểu chuyện, làm cho ba nhọc lòng rồi, từ giờ trở đi, con muốn học tập thật giỏi, mỗi ngày đều tiến lên."
Lâm Tử Khang:...
Hỏng bét, vành mắt ông vậy mà lại ê ẩm!
Còn hơi ngứa một chút!
Thế nhưng con gái đột nhiên hiểu chuyện, thật sự khiến ông rất cảm động!
Hít mũi một cái, Lâm Tử Khang cố gắng duy trì sự uy nghiêm và quật cường cuối cùng của một người cha.
Ông khẽ gật đầu, nói nhỏ: “Ừ, trước tiên cứ học tập cho giỏi là đúng, ba rất chờ mong tiến bộ của con. Chuyện kết hôn này, chờ sau này con lớn lên hãy nói. Ba còn có chuyện, đợi chút nữa ba bảo chú Chung qua giúp con thay đổi đồ vật."
Nói xong câu này, Lâm Tử Khang vô cùng bình tĩnh xoay người rời đi.
Có điều sau khi ông đi tới thư phòng, nhanh chóng mở cửa, lại nhanh chóng đóng cửa vào.
Vào giây phút cửa phòng đóng lại, Lâm Tử Khang sờ lên khóe mắt của mình.
Mặc dù vành mắt hồng hồng, nhưng ông lại vô cùng đắc ý cong khóe miệng.
"Nhuế Nhuế thật sự là càng ngày càng hiểu chuyện rồi, thật tốt, không hổ là con của mình và Vũ Lạc..."
Bên này Lâm Nhuế không biết Lâm Tử Khang làm sao, nhưng cô cũng không tiếp tục suy nghĩ nhiều.
Chẳng bao lâu sau, cửa phòng Lâm Nhuế bị gõ vang.
Là chú Chung tới.
Chú Chung đã hơn sáu mươi tuổi, là thủ hạ đắc lực của ông cụ Lâm năm xưa, một mực không kết hôn, cho nên vẫn luôn ở tại nhà họ Lâm.
Trước đó chú Chung cũng biết cô cả Lâm Nhuế, một người không theo thói thường, mỗi ngày đều trang điểm theo đủ loại phong cách kỳ quái, vô cùng ngứa mắt, suốt ngày ra ngoài lêu lổng, làm chuyện hoang đường với đám bạn.
Khiến cho ông chủ Lâm Tử Khang luôn luôn rất đau lòng.
Mặc dù lần này nói cô cả đã đổi kiểu tóc, cũng đã thay đổi phong cách trang điểm, ăn mặc người không ra người, quỷ không ra quỷ.
Nhưng chú Chung đã lớn tuổi, ông vẫn không dám có quá nhiều kỳ vọng với cô cả này.
Huống chi, thói quen trang trí phòng của Lâm Nhuế kia, dường như cũng là được mấy tháng lại muốn thay đổi một lần.
"Cô cả, ông chủ nói cô muốn thay đổi một vài thứ trong phòng?"
"Vâng, tất cả những vật này đều đổi đi, đồ dùng trong nhà đều dùng màu trắng, rèm cửa ga giường kia, đều đổi thành màu lam nhạt hoặc là màu vàng nhạt, đúng rồi, đừng chọn mẫu quá loè loẹt như này. Còn nữa, chú dọn hết những bình hoa thủy tinh này đi, xử lý như thế nào, chú cứ hỏi ba cháu đi."
Chú Chung sững sờ.
Chỉ là muốn đồ dùng trong nhà có màu trắng đơn giản, cùng rèm cửa ga giường màu vàng nhạt?
Như thế thôi sao?
Chú Chung cảm giác khả năng mình đã già rồi, không nghe rõ thì phải.
Vì lo lắng chút nữa vị tổ tông này lại náo loạn lên, cho nên ông ta lại hỏi thêm lần nữa.
Chỉ có điều, chú Chung vẫn chỉ nhận được một đáp án tương tự.
Chú Chung hơi nghi ngờ, nhưng lại không nói thêm gì, lập tức xoay người đi chỗ khác sắp xếp người đi làm mấy chuyện này.
Mà lúc này, Lâm Nhuế đi đến phòng để quần áo, nhìn quần áo đủ mọi màu sắc bên trong, khóe mắt giật giật.
Gu thẩm mỹ của nguyên chủ này, thật đúng là không dám khen.
Giữa đủ loại quần áo trong tủ, thứ duy nhất bình thường chính là đồng phục học sinh.
Nhưng chiếc váy đồng phục kia, lại bị nguyên chủ sửa thành vô cùng, vô cùng ngắn.
Loại sinh vật trẻ con gấu này Lâm Nhuế không đổi sắc mặt, lấy tay ra đo chiều dài của chiếc váy Một chiếc váy ngắn như vậy, ngay cả khi cô còn ở thế giới trước kia, nữ tu của ma tộc cũng không thích mặc đâu. Lúc Lâm Nhuế đang định tìm chú Chung, để cho người chuẩn bị cho cô mấy chiếc quần đồng phục, lại đột nhiên nghe được tiếng kính vỡ. Hóa ra là cửa kính phòng cô bị đập vỡ. Những mảnh thủy tinh rơi vỡ đầy đất, đồng thời, một quả bóng mặt trên còn có chữ ký của cầu thủ ngôi sao nào đó chậm chạp lăn đến bên chân Lâm Nhuế. Chú Chung vừa mang người đi vào làm việc, cũng bị tiếng động bất thình lình làm cho giật nảy mình. Ông nhanh chóng tiến lên hai bước, đi theo Lâm Nhuế cùng đi đến cửa sổ thủy tinh phía trước. Sau khi nhìn ra bên ngoài xem, chú Chung có chút bất đắc dĩ nói nói: “Là cậu chủ nhỏ..." Nói xong câu đó, chú Chung bất đắc dĩ nhìn về phía Lâm Nhuế. Cậu chủ nhỏ này, chính là con trai của Hứa Mạn và Lâm Tử Khang, tên gọi là Lâm Phong. Lâm Phong năm nay bảy tuổi, dáng vẻ tương đối giống Hứa Mạn, đôi mắt rất thật, trắng đen rõ ràng. Dáng dấp thì thật đáng yêu. Chỉ có điều, lại là một tiểu ác ma, một trẻ con gấu thực thụ (*). (*) Nguyên hán là Hùng hài tử: ý chỉ một đứa trẻ ồn ào, nghịch ngợm đến mức hư hỏng, không biết lắng nghe, không biết cư xử. Ở trong lòng Lâm Tử Khang, hiển nhiên là con gái Lâm Nhuế đứng ở vị trí số một. Nhưng ở trong lòng mẹ của ông, cũng chính là bà cụ Lâm, cháu trai Lâm Phong mới là người xếp ở vị trí thứ nhất. Lúc đầu, Lâm Nhuế cũng là cháu gái ruột, nên xếp ở vị trí thứ hai. Nhưng dần dần, bà nhìn thấy Lâm Hiểu nhu thuận hiểu chuyện, miệng lại ngọt, một câu bà nội hai câu bà nội, biết cách nũng nịu lại sẽ lấy lòng. Mà nguyên chủ Lâm Nhuế thì suốt ngày ẩu đả đánh nhau, hút thuốc uống rượu, tính tình nóng nảy, mất hết vẻ nữ tính. Cho nên ở trong lòng bà cụ Lâm, cháu gái ruột chân chính, ngược lại giờ xếp ở cuối cùng. Nguyên chủ Lâm Nhuế tính tình không tốt, mà Lâm Phong thì ỷ vào sự cưng chiều quá độ của bà cụ Lâm, thường xuyên khiêu khích Lâm Nhuế. Hết lần này tới lần khác, lần nào Lâm Nhuế cũng rơi vào bẫy. Sau đó Lâm Phong liền mượn cơ hội đi tìm bà nội khóc lóc, nói bị Lâm Nhuế bắt nạt. Kết quả cuối cùng, lần nào Lâm Nhuế cũng bị bà cụ mắng cho một trận tơi tả. Tất cả những chuyện này, chú Chung đều thấy rất rõ ràng. Cứ coi như ông có mở lời nhắc nhở ông chủ Lâm Tử Khang, nhưng dù sao thì Lâm Tử Khang cũng là người làm chủ lo việc bên ngoài. Làm sao có thể lo lắng được hết mọi chuyện trong nhà? Còn nữa, chính là cô cả Lâm Nhuế này trước đó cũng đích thực là một đống bùn nhão không thể trát tường. Nhưng là hiện tại thì... Lâm Phong đang đứng trên sân thượng, sân thượng chỗ cậu bé đứng lại đối diện ngay cửa sổ của phòng Lâm Nhuế ở bên này. Cậu nhóc quả thực là tiểu ác ma, khóe miệng thì cong lên, vẻ mặt tươi cười ngây thơ. "Chị cả, chị về rồi ạ? Quả bóng của em chạy sang bên phòng chị rồi, chị trả lại cho em có được không?" Rõ ràng là đập tới. Còn nói là bóng của mình chạy tới? Nếu như là thường ngày, khẳng định Lâm Nhuế sẽ nổi giận đùng đùng rồi sang bên đó tìm Lâm Phong tính sổ, sau đó ít nhất cũng sẽ đạp nát cửa sổ phòng Lâm Phong bên kia. Chú Chung có chút lo âu lắng về phía Lâm Nhuế: “Cô cả..." Lâm Nhuế mặt không đổi sắc, cô nhặt quả bóng kia kên, khẽ ước lượng độ nặng nhẹ trong tay. Cô mỉm cười hỏi: “Tiểu Phong, đây không phải là quả bóng có chữ ký của siêu sao bóng đá mà em thích nhất sao?" "Đúng thế: “Lâm Phong nhíu mày nghi hoặc, lần này sao chị cả lại không tức giận? Lâm Nhuế gật gật đầu: “Nếu là đồ vật thích nhất, thì không thể ném loạn đâu, chị trả lại cho em." Đừng nói Lâm Phong ngây ngẩn cả người, ngay cả chú Chung bên người Lâm Nhuế cũng đơ ra như phỗng. Sao hôm nay tính tình cô cả lại tốt như vậy? Bị đập vỡ cửa kính, lại không hề tức giận chút nào, còn nói muốn trả lại bóng? Mặt trời mọc từ hướng tây rồi chăng? Lâm Phong rốt cuộc thì vẫn chỉ là một đứa bé, căn bản không hề suy nghĩ nhiều, cậu bé lập tức gật đầu: “Được ạ." Lâm Nhuế mở cửa sổ ra, ngón tay thon dài cầm quả bóng có chữ ký của siêu sao bóng đá nổi tiếng thế giới kia, nhẹ nhàng ném đi. Thật sự, chỉ là nhẹ nhàng ném đi mà thôi. Nhưng mà... dường như quả bóng kia đã mọc cánh, bay lên cao cao, chẳng những vượt qua tầm với của bàn tay nhỏ bé mà Lâm Phong vươn ra, mà còn vượt qua hàng cây cao phía sau, vượt qua tường vây của biệt thự, vượt qua...
⬅ Trước Tiếp ➡