⬅ Trước Tiếp ➡
Đợi đến vài ngày sau, khi Lâm Nhuế chuẩn bị xuất viện, trong phòng bệnh của cô lại xuất hiện một đôi nam nữ.
Nam sinh có dáng vẻ chừng mười sáu mười bảy tuổi, một thân quý khí, mi thanh mục tú.
Cả người nhìn ra được chính là kiểu cậu chủ nhà giàu quen sống an nhàn sung sướng.
Từ lúc vào cửa tới giờ, cậu chủ này vẫn luôn cau mày.
Chỉ có điều, sau khi nhìn thấy hình tượng mới cỉa Lâm Nhuế, sự chán ghét trên gương mặt anh ta vậy mà lại phai đi một chút.
Một nữ sinh khác, môi hồng răng trắng, mắt to, da trắng, mái tóc cắt đen dài suôn thẳng, là dáng vẻ của một cô gái ngoan ngoãn điển hình.
Mặc dù đã sớm nghe nói chính Lâm Nhuế tự mình cắt tóc, tháo bỏ hết những son phấn lòe loẹt trước kia.
Nhưng sau khi nhìn thấy dáng vẻ của Lâm Nhuế sau khi tháo hết đồ trang sức, trút bỏ lớp trang điểm dày đậm, lòng ghen ghét vẫn lóe lên trong mắt nữ sinh này.
Đáng chết, Lâm Nhuế không trang điểm lại dễ nhìn như vậy!
Dù là tóc ngắn trông giống hệt như con trai!
Vẫn đẹp đến mức thậm chí còn khiến các nữ minh tinh ngoài kia đều phải thua một bậc!
Nhất là khi nhìn đến nam sinh bên cạnh mình lại còn có vẻ hoảng hốt một chút, Lâm Hiểu lập tức mở miệng nói: “Chị à, em và anh Cẩn tới thăm chị một chút, anh Cẩn có chuyện muốn nói với chị."
Giải trừ hôn ước
Lâm Nhuế ngẩng đầu lên, rất nhanh lục lọi được từ trong trí nhớ, xác định được hai người trước mắt là ai.
Nam gọi Âu Dương Cẩn, là cậu chủ nhà Âu Dương, cũng xem như là thanh mai trúc mã với Lâm Nhuế.
Còn cô gái này hả? Chính là con gái ruột của Hứa Mạn, con gái kế (*) của Lâm Tử Khang, Lâm Hiểu.
(*) Con gái của vợ kế (không phải vợ cả) trong cách gọi của người Trung Quốc.
Cũng là em gái trên danh nghĩa của cô.
Lâm Nhuế không hề có chút rung động nào, nhướng mày hỏi: “Chuyện gì?"
Rõ ràng trong lời nói này của Lâm Nhuế, không hề chứa bất cứ chút cảm tình nào.
Dù sao, lúc này đối với Lâm Nhuế mà nói, thì cho dù là Âu Dương Cẩn, hay là Lâm Hiểu bên cạnh anh ta kia, cô đều không hề để vào mắt.
Hiện giờ Lâm Nhuế chỉ tập trung tinh thần muốn tu luyện, sau đó đi tìm A Hành thôi.
Chỉ có điều Âu Dương Cẩn vẫn cảm giác được sự xa cách trong giọng nói của Lâm Nhuế.
Hắn nghĩ, chẳng lẽ đây là chiêu thức mới của Lâm Nhuế?
Lâm Nhuế định dùng phương thức lạt mềm buộc chặt, để cho mình có hứng thú với cô ta ư?
Sự chán ghét chợt lóe lên trong mắt Âu Dương Cẩn.
Anh ta lạnh nhạt nói: “Lâm Nhuế, lần này tôi đến đây, là muốn giải trừ hôn ước với cô! Mặc dù, tôi biết cô không đồng ý, nhưng là rốt cuộc thì tôi cũng không thể chịu đựng được cô nữa! Thành tích thì chẳng ra làm sao, suốt ngày không phải cùng người ta đến quán bar, thì chính là đến quán Internet chơi game. Lần này còn cùng người ta đi đua xe, cô có thể lái được xe đi cũng đã là không tệ rồi, lại còn dám mở cái gì mà trận đua xe? Âu Dương Cẩn tôi, tuyệt đối sẽ không cần một vị hôn thê không có đầu óc như cô! Cho nên, hôn ước của chúng ta, nhất định phải giải trừ!"
"Được."
Âu Dương Cẩn sững sờ.
Ngay cả Lâm Hiểu ở bên cạnh anh ta, người đã chuẩn bị tinh thần để thêm mắm dặm muối, cũng ngẩn người ra đó.
Tại sao, lại dễ dàng đồng ý như vậy chứ?!
Lâm Hiểu nhớ tới, mấy ngày nay mẹ cô ta đã từng nói, sau khi Lâm Nhuế này tỉnh lại, bỗng trở nên cổ cổ quái quái.
Cô ta không khỏi nhìn Lâm Nhuế đang ngồi trên giường bệnh một lượt từ trên xuống dưới.
Có thể là thời gian hai người kia trầm mặc hơi dài, nên Lâm Nhuế hơi ngước mắt, trong con ngươi lãnh đạm kia khẽ hiện lên tia sáng lạnh lẽo.
Cô hạ lệnh đuổi khách luôn :
"Nói xong rồi? Vậy thì ra ngoài đi, tôi còn muốn nghỉ ngơi."
Âu Dương Cẩn cũng không biết mình đi ra khỏi phòng bệnh thế nào.
Lần này tới, anh là không thể nhịn được nữa, chuẩn bị rất nhiều lí do thoái thác lý do, thế tất là không muốn lại cùng Lâm Nhuế có quan hệ gì.
Kết quả, tỉ mỉ chuẩn bị những lời kia vậy mà đều không dùng?
Lâm Nhuế vậy mà dễ dàng như vậy sẽ đồng ý giải trừ hai người hôn ước rồi?
Mặc dù đáy lòng vẫn rất bất mãn với Lâm Nhuế.
Nhưng lần này nhìn thấy Lâm Nhuế đồng ý một cách sảng khoái như vậy, anh ta lại nghĩ, thật ra Lâm Nhuế này vẫn còn có một chút ưu điểm.
Tối thiểu nhất là, vẫn còn tự biết thân biết phận.
Bên này Âu Dương Cẩn ra khỏi phòng bệnh, thì vẫn luôn đăm chiêu, không nói câu nào.
Lâm Hiểu rất lo lắng.
Cô ta còn nhớ rõ, vừa rồi lúc Âu Dương Cẩn mới nhìn thấy Lâm Nhuế, thế nhưng lại đã thất thần một hồi.
Nghĩ đến dung mạo xinh đẹp kia của Lâm Nhuế...
Lâm Hiểu nhanh chóng bước vội hai bước, bắt kịp bước chân của Âu Dương Cẩn.
Cô nhẹ nói: “Anh Cẩn, anh thật muốn giải trừ hôn ước với chị của em sao? Dù sao thì chị ấy cũng thích anh như vậy mà. Vừa rồi, nhất định là chị ấy nói nhảm thôi, mẹ em cũng đã nói, tự sau khi chị của em bị thương, trạng thái cảm xúc trở nên rất tệ, anh đừng giận chị ấy nha."
⬅ Trước Tiếp ➡