MC vốn là cô gái độc thân, nghe đến đây đã ôm ngực gào thét. Không chỉ cô ta, khán giả xem livestream cũng hò hét rần rần.
Tôi nhớ hồi Hứa Khang theo đuổi thị hậu, cô ấy còn chưa chịu đồng ý cơ mà. Ai ngờ giờ lại ngọt ngào đến vậy.
Aaaaa tôi chết mất, Hứa Khang giỏi thật Nhìn mặt Dao Dao kìa, đỏ hết rồi
Hu hu hu, sao một con cẩu độc thân như tôi lại đi xem cái chương trình ngọt đến sâu răng thế này chứ...
Trên xe, ai nấy đều đang cảm thán về tình yêu của Quách Dao và Hứa Khang.
Chỉ có một người khác biệt, Đường Dữụ
Cô vốn đang ngồi trong góc nhởn nhơ ăn vặt, nghe đến đây thì... không nuốt nổi nữa.
Bị ngấy thật sự.
Lục Vọng vẫn đang giúp cô bóc đồ ăn. Là bạn trai hợp đồng, đại lão Lục không hề tỏ vẻ cao cao tại thượng, trái lại còn chu đáo đến mức khiến Đường Dữu cảm động muốn rơi nước mắt.
"Cô sao vậy?" Anh cầm một hộp sữa chua đưa cho cô, bàn tay thon dài với các đốt xương rõ ràng, đẹp như tác phẩm nghệ thuật "Còn uống không?"
Đường Dữu lập tức giơ tay nhận lấy "Uống chứ "
Uống một hộp sữa chua, giải ngấy chút đã.
Lục Vọng cắm ống hút vào hộp sữa chua, ánh mắt vô tình lướt qua bóng lưng của Hứa Khang ở hàng ghế phía trước. Đôi mắt vừa rồi còn đong đầy ý cười, giờ lại phủ một lớp băng lạnh.
"Dữu Dữu thấy Hứa Khang thế nào?"
Một câu hỏi chẳng đầu chẳng cuối khiến Đường Dữu đang hút sữa chua cũng phải sững lại. Cô nhíu mày, chẳng hiểu mô tê gì "Ai cơ? Hứa Khang là ai?"
Lục Vọng khẽ bật cười, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt.
"Chính là người đàn ông đi cùng thị hậu đằng kia."
Nghe vậy, Đường Dữu mới hướng ánh nhìn theo anh, thấy là chồng của thị hậu mới à lên một tiếng "Anh nói thẳng là chồng thị hậu thì tôi nhận ra ngay rồi, tự dưng nêu tên, tôi còn tưởng người quen nào. Nhưng mà anh hỏi vậy là có ý gì?"
Lục Vọng nhàn nhạt đáp "Cũng được. Trẻ, có năng lực, ngoại hình không tệ."
Đường Dữu nghiêng đầu liếc anh, chậm rãi nói "Tài năng thì tôi không dám đánh giá, chứ còn ngoại hình... tôi nghi anh đang gián tiếp khen bản thân đấy."
Lục Vọng thoáng nhướng mày, như thể thật sự bị khơi gợi hứng thú. Đôi mắt đào hoa sâu thẳm ánh lên tia cười khẽ "Ồ? Sao lại nói thế?"
Đường Dữu chống cằm, nhàn nhã đáp "Nếu như Hứa Khang chỉ được gọi là ‘không tệ’, thì nhan sắc của anh chắc phải được xếp vào hàng ‘tiểu tiên nam hạ phàm’ mất rồi."
Lần đầu tiên có người ví von anh như vậy.
Từ nhỏ đến lớn, anh đã quen với những cái danh chẳng mấy hay ho, lúc thì "chó hoang", lúc lại "ác ma".
Lục Vọng bật cười, cố tình dò xét "Tôi cứ tưởng Dữu Dữu sẽ thích kiểu đàn ông chững chạc, thành đạt cơ."
Khí đen trên người Hứa Khang gần như đã bốc lên rõ mồn một, đậm đến mức như muốn lan khắp không gian. Nếu Đường Dữu thật sự cùng "đạó, hẳn không thể không nhận ra.
Đường Dữu thảnh thơi tựa vào lưng ghế, hộp sữa chua trong tay đã cạn, cô tiện tay ném vào túi rác bên cạnh, cười nói "Anh nên tự tin vào gương mặt của mình đi. Dù có đạt được bao nhiêu thành tựu đi nữa, cũng không bằng gương mặt này của anh đâụ"
Nếu không phải vì gương mặt ấy, lúc trước cô đã chẳng liều lĩnh chủ động mời anh hẹn hò.
Cô là ai chứ? Đường Dữu, tín đồ tối thượng của chủ nghĩa mê trai đẹp
...