"Được.. nếu nhóc đã nói như vậy, hôm nay tôi nhất định phải tra rõ ràng chuyện này! Giám đốc Lý, cho tôi mượn điện thoại báo cảnh sát!"
Cả hai đều là chủ quản cấp cao của khách sạn, Lý Quốc Văn không muốn làm mất lòng ai trong số họ, chưa kể việc báo cảnh sát gây ảnh hưởng không tốt đến khách sạn, ông ta bèn tươi cười hòa giải.
"Chưa biết chừng cô để quên ở đâu đó ..mấy người các người mau tìm điện thoại giúp chủ quản Lưu đi.”
"Đã tìm hết rồi nhưng không thấy."
"Đúng vậy, chúng tôi đã tìm khắp nơi rồi."
...
Lý Quốc Văn chỉ vào nhân viên cứu hộ: "Chẳng phải cậu vẫn luôn canh chừng ở đâu sao, chẳng lẽ không thấy ai à?”
Nhân viên cứu hộ tỏ ra vô tội, nói: "Tôi vừa đi vệ sinh, lúc đó trong bể bơi chỉ có chủ quản Lưu và Tiểu Đường, hình như không có ai tới đây cả.”
Tôi muốn cô ấy phục vụ tôi (12)
“Hừ!” Lưu Sướng hếch cằm nhìn Cam Viện: “Chủ quản Cam, cô cũng đã nghe rồi đấy, bây giờ không thể nói tôi đổ oan cho con trai cô được? Cả bể bơi chỉ có hai chúng tôi, nó không ăn trộm, chẳng lẽ điện thoại của tôi mọc chân chạy mất sao?”
Bước lại gần Lưu Sương, đôi mắt sau tròng kính của Cam Viện nheo lại.
"Nếu cô cho rằng điện thoại của cô bị trộm thì báo cảnh sát luôn đi, khi chưa xác nhận được sự thật, tốt hơn hết cô nên quản miệng mình lại, tôi không cho phép bất cứ ai vu oan con trai tôi!"
Bắt gặp ánh mắt của cô, trái tim Lưu Sướng thắt lại.
Ánh mắt sau tròng kính sắc lẻm, lạnh như dao.
Da thịt căng lại, Lưu Sướng cảm thấy ớn lạnh khắp người, sau lưng lạnh toát.
"Cô ..." Lưu Sướng rụt rè lùi lại một bước: "Cô muốn làm gì?"
“Chủ quản Lưu!” Cô ta vừa dứt lời, lối vào bể bơi truyền đến tiếng bước chân dồn dập, một nhân viên phục vụ phòng chạy vào, trên tay cầm điện thoại di động: “Tìm được cô rồi, đây có phải điện thoại của cô không?”
Mọi người đồng loạt nhìn lại, Lưu Sướng cầm lấy chiếc điện thoại trong tay người kia, nhìn thấy chiếc ốp điện thoại quen thuộc, vẻ mặt cô ta có chút xấu hổ: "Cô ... cô tìm thấy ở đâu?"
“Lúc tôi dọn phòng thì nhặt được.” Người phục vụ mỉm cười: “Tôi nhìn thấy ảnh tự sướng của cô nên đoán là điện thoại của cô, vì vậy mới gấp rút tìm cô trả lại.”
"Ngu ngốc!"
Cam Đường khinh thường nói.
“Thằng nhóc này!” Sắc mặt Lưu Sướng tái mét, vì đã hiểu nhầm người khác, lúc đầu cô ta cũng hơi xấu hổ, nhưng không ngờ lại bị thằng nhóc này mắng là đồ ngốc trước mặt mọi người, trên mặt không nén được giận: “Quả nhiên không có cha sinh mẹ dạy, đúng là đồ không có giáo dục! "
Nghe đến câu sau, hai mẹ con đều cau mày, Cam Viện vươn tay ngăn con trai đang định nổi giận lại, cô nhìn Lưu Sướng rồi nói.
"Chủ quản Lưu, xin lỗi con trai tôi ngay lập tức!"
Giọng cô không cao, nhưng rất uy nghiêm.
“Hừ!” Lưu Sướng hừ lạnh một tiếng: “Bảo tôi xin lỗi thằng con hoang này sao, đừng có mà mơ…”
Lưu Sướng chưa kịp nhận ra chuyện gì đã bay ra ngoài, rơi tõm xuống nước.
Nước bắn tung tóe, ngoài Cam Đường, tất cả mọi người ở bên cạnh hồ bơi đều sửng sốt.
Không ai nghĩ Cam Viện sẽ đẩy Lưu Sướng xuống nước, vì khiếp sợ nên mọi người đều quên kéo Lưu Sướng lên.
Uống phải hai ngụm nước bẩn, Lưu Sướng ho sặc sụa, cô ta đứng thẳng người trong bể bơi: "Cô ... khụ ... cô dám đẩy tôi?"
Cam Viện đứng cạnh bể bơi, cúi đầu nhìn Lưu Sướng, khóe môi khẽ nhếch lên.
"Con trai, con thấy không? Đây là mẹ dạy con đó, người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm ta, không cần tha thứ."
Cậu nhóc khẽ gật đầu: "Mẹ, con hiểu rồi."
Mặc kệ những người xung quanh đang trợn mắt há hốc mồm, cô vươn tay ôm lấy vai con trai: "Nước đã bị rác làm bẩn rồi, hôm nay không bơi nữa, con thay quần áo đi, chúng ta về nhà thôi.”
"Vâng."
Cậu bé quay người đi theo cô vào phòng thay đồ.
“Cô… cô đứng lại cho tôi!” Lưu Sướng gầm thét chạy tới bên cạnh bể bơi: “Cô… cô mắng ai là rác… đứng lại cho tôi! ...
Lúc này mọi người mới hoàn hồn lại, ba chân bốn cẳng kéo Lưu Sướng ra khỏi bể bơi.
“Cút ngay!” Hất mọi người ra, Lưu Sướng giơ tay lau nước bẩn trên mặt: “Cam Viện, cô… khụ… cô đợi đấy, chuyện của chúng ta chưa thanh toán xong đâu!”
Tôi muốn cô ấy phục vụ tôi (13)
Lý Quốc Văn cau mày nhìn Lưu Sướng ướt như chuột lột, thấy hàng mi giả của cô ta sắp rớt ra, ông ta cố gắng nhịn lắm mới không cười ra tiếng.
"Chủ quản Lưu, hay là cô đi thay quần áo trước đi?"
Lưu Sướng lấy lại tinh thần , lúc này mới chú ý đến hình tượng của chính mình, chiếc áo sơ mi đồng phục ướt sũng dính chặt vào người cô, viền áo ngực hiện rõ, trước mắt có thứ gì đó đang đung đưa trước mắt, cô ta tiện tay lau đi, lông mi giả ở một bên mắt đã rơi vào tay.
Luôn tự nhận mình là người thanh cao, vậy mà lại nhếch nhác trước mặt mọi người như vậy, Lưu Sướng cảm thấy vừa thẹn vừa giận.
Hừ lạnh một tiếng, Lưu Sướng giật lấy chiếc túi nhân viên công tác nhặt giúp cô ta, hầm hừ đi ra ngoài.
Giày cao gót bị dính nước nên trơn trượt, cơ thể cô ta lảo đảo một cái, suýt thì ngã chổng vó, mọi người ở sau lưng không nhịn được cười thành tiếng.
Lưu Sướng nhìn lại, mọi người lập tức ngậm miệng, có người nhìn mặt đất, có người nhìn trời, có người nhìn chân...
Cô ta hừ lạnh một tiếng, xoay người ra khỏi bể bơi, mọi người ở phía sau phá lên cười.
"Đáng đời, cùng lắm chỉ là một vị chủ quản, vậy mà ngày nào cũng vênh váo tự đắc!"
"Đúng vậy, may mà Tiểu Đường ở đây, nếu không cô ta lại đổ tội cho chúng ta ăn trộm. "
"Nhắc mới nhớ, trước đây đúng là không nhìn ra chủ quản Cam lại nóng tính như vậy.”
"Đúng vậy, dáng vẻ vừa của quản Cam lúc đẩy cô ta xuống hồ bơi thật ngầu!"
...