Sau khi thu xếp công việc cho bảo vệ xong, cô vội vàng lên phòng điều khiển, đích thân kiểm tra xem tất cả các thiết bị giám sát gần tầng 56 có hoạt động bình thường hay không.
Cô đã kiểm tra hồ sơ đặt phòng, lần này Hoàng Phủ Quyết chỉ đặt phòng trong năm ngày, cô chỉ mong năm này sẽ gió êm sóng lặng, thuận lợi tiếp đãi vị đại gia này, như vậy là mừng lắm rồi.
Trước khi Lưu Sướng kịp lên kế hoạch, công việc của Cam Viện diễn ra vô cùng suôn sẻ, cả buổi chiều bình an vô sự, sắp xếp bữa tối cho Hoàng Phủ Quyết xong, cô dặn dò người phụ trách tầng 56 vài câu, lúc này Cam Viện mới chính thức tan làm, cô lái xe đến nhà trẻ đón con trai.
Đến cổng trường, chủ nhiệm lớp con trai đang đứng đợi với cậu bé ở cổng.
Nhìn thấy Cam Viện xuất hiện, đối phương lập tức tỏ ra đồng cảm.
"Nghe nói ông nội bạn nhỏ Cam Đường qua đời, xin cô nén bi thương!"
Cam Viện liếc nhìn cậu con trai đang tỏ ra bình tĩnh đứng cạnh giáo viên, cô không còn cách nào khác ngoài việc tỏ ra đau buồn khi mất đi người thân.
"Cảm ơn cô, chúng tôi vẫn chịu đựng được."
Tạm biệt giáo viên lên xe, Cam Viện khởi động xe, cô liếc nhìn Cam Đường đang ngồi trên ghế của trẻ em ở hàng ghế sau.
"Lần sau… lẽ nào con định nói ba con mất?"
Trên ghế sau, bạn nhỏ Cam Đường quay sang, nhìn vào mắt cô qua gương chiếu hậu.
"Lẽ nào ông ấy chưa chết sao?"
Cam Viện giật mình.
Tất nhiên Cam Đường cũng đã hỏi cô về cha của mình, lúc ấy cô đã nói cha của cậu chết rồi.
“Mẹ chỉ hỏi một chút thôi.” Cam Viện vội vàng đổi chủ đề: “Ngồi xuống đi, mẹ lái xe đây.”
Ở ghế sau, Cam Đường dựa lưng vào ghế: "Buổi chiều có công ty người mẫu đến nhà trẻ tìm người mẫu nhí."
“Nhất định là chọn trúng con mẹ rồi đúng không?” Cam Viện cười hỏi.
Cậu nhóc đã thừa hưởng gen của cô và người đó một cách hoàn hảo, cộng với khí chất hơn hẳn những đứa trẻ bình thường, nên khi đi đường thường xuyên có người chủ động xin chụp ảnh, lần trước cậu bé đến khu vui chơi, có người còn nói cậu bé là sao nhí, được chọn cũng là điều hợp lý.
“Dạ.” Cậu nhóc đáp lại.
“Thế con có cần suy xét một chút, có muốn giúp mẹ già san sẻ gánh nặng kinh tế gia đình không?” Cô cười trêu chọc.
Vốn cho rằng cậu nhóc sẽ vô cảm trả lời cô một câu "Nhàm chán."
Không ngờ…
"Con đồng ý rồi."
Ở hàng ghế sau, giọng nói trẻ con non nớt vang lên.
Cam Viện nhíu mày, lúc dừng lại ở đèn đỏ, cô khó hiểu nhìn cậu bé ngồi ở ghế sau.
"Tại sao?"
Con trai cô ghét chụp ảnh, không thích nháo nhiệt, bình thường cô muốn chụp ảnh cậu toàn phải chụp lén, dựa vào tính cách của cậu sẽ không đồng ý làm người mẫu nhí, điều này quá khác thường.
“Bên kia nói nếu có thể được chọn làm người phát ngôn, mỗi năm sẽ được trả hơn một trăm vạn." Cậu bé bình tĩnh nhìn mẹ mình, đôi ánh lên một màu xanh biếc dưới ánh hoàng hôn: "Chúng ta mua một căn nhà đi, đỡ phải chuyển nhà liên tục."
Giọng điệu giống ông cụ non của cậu bé lập tức sưởi ấm trái tim Cam Viện.
Chủ nhà vừa gọi điện cách đây vài ngày, đối phương nói rằng họ đang định bán nhà, yêu cầu mẹ con họ chuyển đi càng sớm càng tốt.
Tôi muốn cô ấy phục vụ tôi (
Mấy năm nay cô dắt thằng nhỏ bôn ba khắp nơi, cô cũng cũng không có cảm giác gì, không ngờ thằng nhỏ lại để tâm đến chuyện này.
"Thực ra ..." Cô nở nụ cười rạng rỡ với con trai: "Chuyển nhà thường xuyên cũng không tệ, chúng ta có thể đổi nhà thường xuyên, mua nhà còn sửa sang lại rất phiền phức. Hơn nữa, cho dù có mua nhà, mẹ sẽ làm việc chăm chỉ để kiếm tiền, con không cần phải lo lắng về chuyện này. "
Con trai là máu thịt của cô, cô đương nhiên sẽ không để con trai vì kiếm tiền mà đi làm những chuyện cậu bé không thích, cậu bé còn nhỏ, không cần phải hiểu những vất vả trong cuộc sống quá sớm.
“Con đã quyết định rồi.” Cam Đường nghiêm mặt nói: “Sáng mai con sẽ đi casting.”
Không ai hiểu con bằng mẹ.
Cậu nhóc này rất có chủ kiến, bướng bỉnh và kiên trì, ngay cả Cam Viện cũng không thể dễ dàng thay đổi quyết định của cậu, chỉ cần nghe giọng điệu của cậu đã biết cậu quyết tâm cỡ nào rồi. “Vậy thì… được thôi.” Cam Viện véo mặt mặt cậu nhóc: “Con trai mẹ nhỏ như vậy đã biết kiếm tiền nuôi gia đình rồi, không uổng công mẹ thương con! Như vậy đi, tối nay mẹ sẽ mời con ăn một bữa thịnh soạn, con muốn ăn gì nào?”
"Con muốn ăn bít-tết ở khách sạn của mẹ."
Cam Viện mày, lúc này Hoàng Phủ Quyết vẫn đang ở trong khách sạn, cô không muốn đưa con trai đến đó.
"Mẹ biết một nhà hàng Ý mới mở, chúng ta tới đó ăn thử được không?"
"Không muốn."
"À phải rồi, mẹ còn biết một nhà hàng..."
Cậu bé quanh tay, nheo mắt lại
"Mẹ không muốn con tới khách sạn sao?"
Tư thế đó cực kỳ giống với người đàn ông cô gặp ban ngày.
Thằng nhóc tinh ranh, nhanh như vậy đã nhận ra sự khác thường của cô?
“Nào có?” Cam Viện mỉm cười: “Mẹ chỉ muốn đưa con đi nếm thử hương vị mới thôi, con kiên trì như vậy, vậy chúng ta đến khách sạn xem dạo này chú Kiều của con có ra món mới không.”
...
Hai mẹ con cùng nhau quay về khách sạn, đi đến nhà hàng tây trên tầng 13.
Nhân viên phục vụ nhà hàng nhận ra hai người họ, đối phương nhiệt tình chào đón rồi dẫn họ đến một bàn bên cửa sổ.
Trong lúc Cam Viện gọi món, Cam Đường đứng dậy đi vào nhà vệ sinh để rửa tay.
Cậu bé đến khách sạn này rất nhiều lần nên đã quen đường, chả mấy chốc đã đi tới nhà vệ sinh, vặn vòi nước rửa tay xong, cậu bé đang định lấy khăn giấy thì nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp ngoài hành lang, một người đàn ông say rượu loạng choạng bước vào nhà vệ sinh
Nhìn thấy đối phương sắp đụng phải mình, Cam Đường vội vàng lùi lại, đúng lúc có một người từ toilet đi ra, cậu vừa lùi một cái thì đụng phải người kia.
Cơ thể lảo đảo một cái, suýt nữa thì ngã.