“À? Anh ở đó? Sao anh biết em ở đây?” Tường Vân vô thức muốn ra cửa sổ nhìn, nhưng sợ bị anh cười mình luống cuống nên nhanh chóng kiềm chế.
Giọng anh vẫn bình thản: “Em đã nói với tôi tối qua mà.”
Thật sao? Cô không nhớ đã báo lịch trình cho anh!
May mà không, nếu không anh sẽ bị xem là kẻ theo dõi mất.
“Vậy em đợi chút nhé.” Tường Vân chỉnh lại tóc rối trước gương, tô thêm chút son nhẹ, vì là cuối tuần nên khi ra ngoài cô không trang điểm.
Cầm áo khoác trên móc chuẩn bị đi thì cô lại dừng lại.
Không được, không thể ra ngay, sẽ để lộ cô quá háo hức.
Cô ngồi trước máy tính đã tắt, trong đầu bất chợt nhớ lại đêm đầu tiên gặp Trần Dương, nằm trên giường.
Sự rung động trong tâm hồn, cảm giác xao xuyến trong cơ thể.
Trong phút chốc tâm trí rối bời, ý chí lung lay.
Chuyện gì vậy? Giữa cô và anh thậm chí còn chưa gọi là hẹn hò. Nếu có thì cũng chỉ là quan hệ bác sĩ – bệnh nhân?
Khi Tường Vân quyết tâm đi xuống bãi đỗ xe, Trần Dương đang dựa vào xe, nói chuyện điện thoại với ai đó.
Anh thấy cô đến, mỉm cười nhẹ nhàng, ra hiệu chờ một chút.
Cô dừng lại cách anh vài mét, không muốn để anh nghĩ cô không biết điều mà cố tình nghe lén chuyện riêng.
Trần Dương nhanh chóng cúp máy, vẫy tay gọi cô lại. Anh lịch sự mời cô lên xe, rồi giải thích: “Đó là bạn tôi, tôi bảo họ tôi sẽ dẫn em đến.”
———— Cảnh nhỏ ————
Tác giả: Lão Trần, ông làm ăn thế nào vậy? Lằng nhằng mãi. Nhanh ra mặt đi chứ!
Trần Dương: Mày im đi! Câu cá lớn phải thả dây dài, hiểu không?
Tường Vân: Tác giả, ông không phải người! Muốn xem tôi bị ăn đòn à?
Tác giả (đẩy trách nhiệm cho độc giả): Họ muốn xem, tôi không liên quan đâu!
---
Trần Dương muốn dẫn Tường Vân đến một buổi tiệc trà chiều, tại một quán cà phê khá nổi tiếng trong thành phố.
Khi đến nơi, Trần Dương tìm được chỗ đậu xe nhưng không tắt máy, quay sang nhìn Tường Vân ngồi ở ghế phụ.
Tường Vân cảm thấy hơi ngượng khi bị anh nhìn chằm chằm, “Bác sĩ Trần, anh có chuyện gì muốn nói à?”
Trần Dương cười khẽ, “Em thật sự không nhớ tôi sao?”
Lần này là câu khẳng định.
“Elaine.”
Một cái tên Trần Dương buột miệng nói ra, như một tiếng sét vang rền bên tai Tường Vân.
Elaine, Elaine…
Đó là cái tên mà Tường Vân chỉ từng dùng trong một nhóm kín.
Nói đúng hơn, cô chỉ là một phần nửa trong nhóm đó.
Từ rất sớm, Tường Vân đã nhận ra mình khác biệt.
Một lần chơi đùa với bạn trai đầu tiên, vì cô chửi cầu thủ bóng đá mà anh ấy thích nhất, nên bị ép xuống bàn học, bị đánh mấy cái lên mông không mạnh cũng không nhẹ, cô bỗng nhận ra mình lại hưng phấn hơn bao giờ hết.
Từ đó, ngọn lửa khao khát trong lòng ngày càng bùng cháy mạnh mẽ, như con ngựa hoang không thể thuần phục.
Ban đầu cô chỉ tìm hiểu về thế giới BDSM qua sách và hình ảnh một cách thận trọng, sau khi đi nước ngoài, được một chị khóa trên dẫn dắt mới thực sự bước vào thế giới đó.
Nói cô là “một phần nửa” trong nhóm vì vài lần thực hành đều không thành công, hầu như đều bỏ dở giữa chừng.