Chương 17
Trong khi đó ở nhà Phùng Đại Hải, Vương Thủy Hoa đang bịt chặt miệng, hoảng sợ đến trắng bệch, dẫu bị chất vấn cũng không dám hé môi. Sau khi Phùng Du Du rời đi, chưa bao lâu Vương Thủy Hoa đã tỉnh lại, sờ lên mặt sưng tấy, bà ta dám chắc nhất định là con tiện nhân Phùng Du Du nhân lúc cô ta ngất đi đã đánh lén.
Vừa tức vừa đau, bà ta hé miệng định mắng một câu, ai ngờ miệng đau như dao cắt, lăn lộn dưới đất đến suýt ngất. Một lúc sau mới đỡ, bà ta còn tưởng mình bị đập trúng lúc ngã, không hề nghi ngờ bị hạ độc, cứ thế ôm mặt quay về nhà.
Vừa vào cửa, thấy Phùng Tiểu Kỳ đang soi gương trang điểm cười toe toét, Vương Thủy Hoa càng tức, vừa định mắng thì lại bị cơn đau dữ dội đánh úp miệng đau đến run rẩy cả người, Phùng Tiểu Kỳ sợ hãi vội đỡ mẹ dậy.
Thấy tình hình không ổn, hai mẹ con kéo nhau đi tìm thầy thuốc trong thôn.
Đến nhà bác sĩ Trương, ông kiểm tra kỹ càng mà không phát hiện vấn đề gì, lại còn thấy Vương Thủy Hoa nói năng bình thường, nên nghi ngờ bị trêu đùa, bực mình nói "Không sao cả " rồi đuổi thẳng hai người về.
Về đến nhà, Vương Thủy Hoa im re không dám nói câu nào.
Phùng Đại Hải vừa vào nhà đã hỏi “Bà có tìm thấy con nhãi đó không?”
Thấy bà ta không trả lời, ông ta nhíu mày, bước tới quát “Tôi đang hỏi, bà câm rồi à? Trả lời đi ”
Phùng Tiểu Kỳ đành kể lại tình hình của mẹ cho ông nghe. Phùng Đại Hải chẳng mấy để tâm, đã nói bác sĩ bảo không sao thì là không sao, chẳng thèm nhìn vợ, xoay người đi luôn về phía căn nhà lá tìm con bé kia.
Vương Thủy Hoa thấy chồng ra ngoài rồi lại quay về với gương mặt u ám, cố lấy can đảm, mở miệng nói “Hôm nay tôi có đi tìm rồi, dân làng bảo không thấy nó đâụ Nhưng nghe nói trưa có người thấy nó xuất hiện trong rừng sau núi. Mai tôi sẽ đi tìm nó, bắt nó về.”
Phùng Đại Hải nghe vậy thì yên tâm, chắc chắn nó còn quanh quẩn đâu đó. Nhưng lại nhìn vợ một cái, rõ ràng vừa rồi còn câm như hến mà giờ lại nói được, thế là sao?
Không thèm để ý nữa, ông quay về phòng. Vương Thủy Hoa ngồi trong sân, nhớ lại chuyện ban chiều, bắt đầu thấy sợ. Có khi nào lúc đó không phải ngã thật mà là bị người ta đánh ngất? Bà ta bắt đầu nghi ngờ người phụ nữ lướt qua mình khi đó.
Chẳng lẽ mình đã bị đánh ngất, rồi còn bị giở trò gì nữa? Đau miệng thế này, chắc chắn là cô ta giở trò
Càng nghĩ càng thấy ớn lạnh, bà ta lập tức vào nhà tìm chồng, kể lể như lên đồng. Phùng Đại Hải nghe vợ lải nhải trong khi mình buồn ngủ díp mắt, nhìn đi nhìn lại thấy vợ chẳng có gì bất thường, miệng vẫn nói vanh vách, bèn qua loa dỗ vài câu rồi... ngủ luôn.
Còn Vương Thủy Hoa sợ đến mức không dám chợp mắt, ngồi thẫn thờ trên giường suốt cả đêm.
Phùng Du Du thì hoàn toàn không biết, vì chút thuốc nhỏ mà khiến Vương Thủy Hoa mất ngủ cả đêm. Cô càng chẳng để tâm đến Phùng Đại Hải. Loại thuốc kia chỉ khiến người ta không nói bậy được thôi, không mở miệng chửi thề thì chẳng sao cả tất nhiên chuyện này Vương Thủy Hoa có khi cả đời cũng không nhận ra.