Chương 14
Trên đường về, đầu óc vẫn mải nghĩ những chuyện này. Khi về đến gần nhà tranh, cô phát hiện cửa nhà mình bị khóa không vào được, liền siết chặt nắm tay quay về. Cô muốn vào không gian nghiên cứu mấy loại thuốc độc, sớm ngày dùng lên nhà họ Phùng, làm cho bọn họ đau đớn thì lòng cô mới thấy dễ chịụ
Vừa vào không gian, cô dùng ý niệm gom hết đồ vào gác xép. Nhìn căn gác xép tràn đầy hơi thở cuộc sống, cô hài lòng mỉm cười. Xoay người bước xuống tầng một, cô vào căn phòng chuyên cất giữ thuốc độc, ngồi lên ghế nhìn dãy kệ gỗ phía trước xếp đầy lọ lớn lọ nhỏ đủ màu sắc. Cô cầm quyển “Ghi chép độc dược và thuốc giải” từ kệ sách, bắt đầu tra cứu từng lọ một.
Phùng Du Du đối chiếu xong toàn bộ thuốc độc và thuốc giải, đồng thời học thuộc tên từng loại để tiện sử dụng khi ra ngoài không gian. Trong đó có một lọ thuốc tên là “Im Miệng Đi” khiến cô khá hứng thú. Tác dụng của nó là khiến người uống không thể nói bậy, nếu buột miệng nói một câu tục tĩu, cả khuôn mặt sẽ đau đớn như bị mười vạn con kiến cắn. Cô cảm thấy loại này rất hợp với Vương Thủy Hoa.
Không biết sau khi uống xong, bà ta còn dám mở miệng mắng cô nữa không. Chậc, giờ chỉ còn nghĩ cách làm sao để bà ta nuốt nó vào Phùng Du Du nhìn đồng hồ trong phòng khách, đã bốn giờ chiềụ Không biết Vương Thủy Hoa có ở nhà không. Cô cầm theo một gói thuốc mê và lọ “Im Miệng Đi”, rời khỏi không gian đi tìm bà ta.
Cô còn đang nghĩ xem tìm bà ta ở đâu thì vừa bước ra khỏi nhà tranh đã thấy bà ta ngay. Lại mò đến đây xem mình có nhà không à?
Vương Thủy Hoa hoàn toàn không nhận ra cô gái đang đi tới là Phùng Du Dụ Trong ký ức của bà, con bé đó gầy gò tiều tụy vì đói ăn, làm sao có thể là cô gái sạch sẽ, làn da trắng trẻo khỏe mạnh thế này?
Thế là Vương Thủy Hoa đi ngang qua Phùng Du Du, chưa được mấy bước đã ngã xuống. Phùng Du Du thấy vậy, vội vàng nhỏ thuốc độc vào miệng bà ta, sau đó thẳng tay tát cho hơn chục cái đến mức lòng bàn tay cô sưng tấy mới chịu dừng lại, rồi đứng dậy rời đi.
Trên đường lên núi sau, Phùng Du Du nhìn bàn tay sưng đỏ, trong lòng thấy thật sảng khoái. Xem ra, cô không thể cứ mãi trốn tránh, đã đến lúc phản công rồi. Khu rừng sau làng là một mảng rừng nguyên sinh rộng lớn, có rất nhiều động vật hoang dã nguy hiểm. Dân làng chỉ dám lảng vảng khu vực ngoài rìa để bắt thú nhỏ hoặc hái trái rừng, thuốc mang ra trấn bán.
Nhưng Phùng Du Du có không gian, gan cũng lớn hơn, tiến sâu vào rừng. Các loại thuốc quý gần rìa đều đã bị dân làng lấy sạch, cô muốn tìm được thứ tốt thì phải vào sâu hơn.
Tay cầm gậy, cô gạt đám cây cỏ cao ngang đùi, cẩn thận tiến vào. Mới đi được một đoạn, cô đã tìm thấy một cây đông trùng hạ thảo. Nhìn hình dạng giống con sâu xám, cô mừng rỡ cho ngay vào không gian.
Lượm được một cây, cô càng mạnh dạn đi tiếp. Lúc này, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng lợn rừng kêu, dường như ở bên tay phải. Cô nhẹ nhàng lần theo hướng phát ra âm thanh.